Hoàng hôn sót lại ánh sa chiều
Ấm lạnh tình người những dấu yêu
Lững thững chân buồn qua lối mộng
Mênh mang gót nhỏ nhớ duyên kiều
Trường sơn vạn đại còn xanh thẳm
Bóng lão đôi mùa đã rũ phiêu
Chán cảnh đời kia như cát bụi
Sương phong giá buốt phủ tiêu điều